Chiều 20/1/2009. Lực lượng công an, dân phòng khu vực Văn Miếu làm nhiệm vụ giải tán các ông đồ sử dụng vỉa hè "bán chữ" không xin phép. Họ làm hoàn toàn đúng luật nhưng cái cách họ xử sự với những ông đồ Nho gây bất bình với rất nhiều người dân xung quanh.
Sao ngành VHTT Hà Nội không tổ chức một khu riêng nhưng phải là mặt tiền con phố vắng nào đấy, , như trong SG có phố Ông Đồ ngay trước nhà VHTN đường Phạm Ngọc Thạch, vừa hợp tình hợp lý, lại lưu giữ cái phong thái văn hóa đẹp.
@Tubor: các cụ đồ chỉ bán giấy và cho chữ chứ ko bán chữ bác ạ Phía trong Văn Miếu có dựng lều bạt cho các cụ nhưng các cụ ấy ko vào đấy chứ.
Thực ra cảnh này phản cảm thật, ai cũng có những sự cảm thông nhất định với các ông đồ nhưng có ai thấy cám cảnh cho những người như mấy chú công an, trật tự khi phải thực hiện chức trách và chịu đựng những cái nhìn thiếu thiện cảm từ người dân. Nếu đã là người đi cho chữ cho thiên hạ mà lại không tuân thủ luật pháp thì liệu những cái chữ đó còn có giá trị là chữ thánh hiền hay ko
Nhìn ảnh bác post lên cũng thấy ... hơi bức xúc thật , em có ý kiến ạ:
- Về lực lượng công an : Là những người thực thi Luật pháp,nghiêm cấm lấn chiếm lòng lề đường làm cản trở giao thông . Các Cụ đồ ngồi được thì hàng bỏng ngô , mực nướng, bóng bay...sẽ không bỏ lỡ dịp , như vậy thì không ổn , phải dẹp ạ !
- Về Các Cụ đồ : Hình ảnh Ông đồ với mực Tàu , giấy đỏ ngồi vỉa hè bán chữ cho đời mỗi dịp Tết đến là hình ảnh đẹp của đất Tràng an xưa , là người giữ gìn quảng bá cho nền Văn Hóa lâu đời của dân tộc ta : Trọng " CHỮ " , trọng " THẦY " trọng ĐẠO " .
Nên chăng ngành Quản Lý Văn hóa nên sắp xếp bố trí một nơi có sự quản lý về Trật tự đô thị để các Cụ đồ yên tâm trổ tài mà các anh Công an cũng đỡ mang tiếng "cướp chữ "
Nhân đây ( nếu các Mod không phiền vì em nghĩ Thơ và Ảnh cũng là anh em họ với nhau ) em xin post bài thơ " Ông đồ già " như một lời Chúc Xuân tới Ban Lãnh Đạo và Xã viên Xóm nhà ạ
ÔNG ĐỒ GIÀ
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu ?
Giấy đỏ buồn không thấm
Mực đọng trong nghiên sầu ...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ ?
Khác gì CA đi dọn chợ cho sạch đẹp đâu
Hy vọng các ông đồ lại có không gian của mình sớm
Thực ra cảnh này phản cảm thật, ai cũng có những sự cảm thông nhất định với các ông đồ nhưng có ai thấy cám cảnh cho những người như mấy chú công an, trật tự khi phải thực hiện chức trách và chịu đựng những cái nhìn thiếu thiện cảm từ người dân. Nếu đã là người đi cho chữ cho thiên hạ mà lại không tuân thủ luật pháp thì liệu những cái chữ đó còn có giá trị là chữ thánh hiền hay ko
Vote vì thích ảnh thứ 4 (có 2 đứa bé
- Về lực lượng công an : Là những người thực thi Luật pháp,nghiêm cấm lấn chiếm lòng lề đường làm cản trở giao thông . Các Cụ đồ ngồi được thì hàng bỏng ngô , mực nướng, bóng bay...sẽ không bỏ lỡ dịp , như vậy thì không ổn , phải dẹp ạ !
- Về Các Cụ đồ : Hình ảnh Ông đồ với mực Tàu , giấy đỏ ngồi vỉa hè bán chữ cho đời mỗi dịp Tết đến là hình ảnh đẹp của đất Tràng an xưa , là người giữ gìn quảng bá cho nền Văn Hóa lâu đời của dân tộc ta : Trọng " CHỮ " , trọng " THẦY " trọng ĐẠO " .
Nên chăng ngành Quản Lý Văn hóa nên sắp xếp bố trí một nơi có sự quản lý về Trật tự đô thị để các Cụ đồ yên tâm trổ tài mà các anh Công an cũng đỡ mang tiếng "cướp chữ "
Nhân đây ( nếu các Mod không phiền vì em nghĩ Thơ và Ảnh cũng là anh em họ với nhau ) em xin post bài thơ " Ông đồ già " như một lời Chúc Xuân tới Ban Lãnh Đạo và Xã viên Xóm nhà ạ
ÔNG ĐỒ GIÀ
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu ?
Giấy đỏ buồn không thấm
Mực đọng trong nghiên sầu ...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ ?