
Gió đông lạnh lẽo thổi ...u...u..u....giống như bao chiều đông của nhiều năm về trước, Lão quản trang lẩm cẩm lại rời cái nghĩa trang hoang lạnh vào Xóm... Tới cái bãi đất bỏ hoang ngập đầy lau lách, nơi từng là diễn đàn Xóm trước đây..
Bãi dất vắng hoe , hoang phế...chắc các tài tử giai nhân đang mải đua tài,ganh sắc trên cổng làng nơi đang có hội chợ xuân trưng bày tất tật mọi thứ mặt hàng, từ những tinh hoa văn hóa của tỉnh, của địa phương ...đến các mặt hàng nông , lâm , thủy, hải sản và cả các mặt hàng thủ công phục vụ tiêu dùng như chổi tre, rá , rế, thúng mủng rổ xề.....
Lão tấp tểnh lang thang vào sâu hơn trong cái bãi hoang mọc đầy những dây tầm ma dại , cái mảnh đất mà ngày xưa từng là cái sân đình vui nhộn thân thương giờ đây hoang lạnh đìu hiu.... lạnh hơn cả cái nghĩa trang nơi lão được phong làm " ạtmin " bởi cái nghĩa trang nơi lão ở thi thoảng còn thấy bóng ma chứ nơi đây lão nhìn mãi chẳng thấy ma nào.Lão bâng khuâng tự hỏi lòng..sao hoang vắng thế!..sao hoang vắng thế...
"Mắt dõi bốn bề hoang vắng phiêu du ...
Chân bước vô hồn...bỗng dưng đạp phải..
Một cuộn ..vàng vàng...ai người để lại...??"
Lão thất kinh rụt ngay chân lại bởi sợ đạp phải cái gì uế tạp mà người đời nay hay để lại ven đường nhưng hình như đó không phải thứ mà lão nghĩ.
Lão cúi xuống định thần nhìn kỹ hơn vật đó và lão bỗng cuống cuồng ..hóa ra là cuốn sách " Tinh hoa văn hóa xã " đã rách nát ố vàng bởi mưa bụi và thời gian...
Lão luýnh quýnh nhặt vội cuốn sách lên tay run run phủi phủi lớp bụi dày , vội vã lật giở vài trang chợt thấy một đoạn các Xã viên thời xa xưa "chửi bới móc máy" nhau theo lối văn tự cổ tượng hình thế này:

Lão đứng một mình giữa nơi hoang vắng ngửa mặt lên trời cười sằng sặc như một kẻ điên....Ôi..cái làng Vũ Đại ngày ấy .. ấu trĩ làm sao mà cũng ngộ nghĩnh đáng yêu biết nhường nào , cái sự thương nhau được thể hiện ngay cả trong những lời mắng chửi...
Chợt chạnh lòng nhớ quá những kẻ mộ Xóm ngày xưa ...trong nỗi xúc động vô bờ lão bèn vớ ngay que củi mục nằm còng queo gần đó vạch vạch xuống mặt đất hoang lạnh một bài văn tế bằng thứ văn tự cổ của Xóm mà thời nay còn rất ít người biết đến,lão thầm nghĩ " có lẽ những người xưa thấu hiểu được chăng??
Tạm dịch rằng:
" Hỡi ôi!! lão Mít , lão Na,lão thầy chùa, lão Sùn ,lão Béo....
Hỡi ôi !!!lão Lặng, lão Còi, lão Ke, lão ABe , lão Mọi...
Hỡi ôi!! Mụ Hến, mụ Hi-End, thím Xu, cô Bon, Vicky xinh em hỡi!!......(nhiều hồn quá gọi không hết nổi)
Vảng vất đâu đây!!??
Về lại chốn này....
Có nồi lẩu tất niên nhà Tre bầy sẵn
Đặt nơi má Sáu ngụ xóm Mai Hoàng
Có rượu nếp thang, có "dồi đậu phụ
Có cả hai đĩa..gỏi gà đầy ..hự....
Cung thỉnh về đây.....về đây...về ..ngay...."
Lão lặng thinh giây lát trong nõi xúc động rồi từ từ ngước lên ....lão bỗng giật mình sửng sốt, mồ hôi túa ra như tắm giữa tiết trời cuối đông buốt giá ,tay run rẩy buông rơi cuốn sách ố vàng, lão dụi dụi mắt hai ba lần rồi định thần nhìn kỹ... từ trong hưong thơm nghi ngút của nồi lẩu tất niên từng khuôn mặt ngày xưa bỗng mờ mờ hiện ra...sau làn khói mỏng.......

Một lũ hồn đây ạ
Hồn Cụ Rác mặt nhầu nhĩ lắm cơ
Hồn Con buôn được mùa
Tặng Cụ Phịch ( tình củm lắm ý )
Con Khọm già quá rồi
Chúc các Hồn ăn Tết dzui dzẻ...
Tóc Dâm Môi Thâm
Có vài kiểu lưu niệm hôm quy tụ dăm bảy Hồn về quán bà Sáu...up lên đâu được các Hồn ơi
Ơ kìa! pết ngay cái cốt của nó vào bên dưới cái còm men của bác chứ ở đâu nữa!
Bỏ mị,a nó hiệp 2 đê. Cứ như thế thì dang dở cả đời sao?????????
Bỏ đi, sai anh chịu cưng!