Quy định Xóm
Xin các bạn bớt chút thời gian đọc
Tuyên ngôn và Quy định chung
của XÓM.

Các bạn lưu ý:
  • XÓM là sân chơi nhiếp ảnh
  • Tất cả các hành vi, phát ngôn không liên quan tới nhiếp ảnh, đều có thể được xem xét như những vi phạm quy định chung của XÓM và có thể bị xử lý tùy theo mức độ

Chúc các bạn chơi ảnh và thưởng thức ảnh thật vui!
Leica - tại sao lại là đẳng cấp?

Leica - Một cái tên đã thành huyền thoại trong làng nhiếp ảnh?? Hãy cùng bàn luận xem tại sao Leica lại có thể đạt được đến tầm đẳng cấp như vậy??



Máy ảnh Leica

Có bạn hỏi tại sao Leica lại mắc.
Leica mắc là bởi độ bền, độ chuẩn xác, kỹ thuật và sự tinh tế. Mỗi chiếc máy ảnh luôn được chế tạo bằng thủ công, máy móc chỉ đóng vai trò phụ trợ trong các tác vụ như là mài kính, kiểm tra kính, máy ảnh... Nếu bạn nói chỉ vì làm bằng thủ công mà Leica lại mắc như thế, thì bạn chưa thật sự biết nhiều về hãng này, có thể bạn mua một ống kính từ các hãng như Nikon, Canon, hai thương hiệu mạnh nhất nhì hiện tại đó, với số tiền khoảng một đến vài ngàn USD - đủ làm bạn "choáng". Vậy với cùng thông số, nhưng ống kính Leica lại được bán với giá chưa bao giờ dưới con số 5.000 USD, hay chính xác là chưa có ống kính mới nào được bán với giá dưới 4 con số tính theo USD. Có thể bạn sẽ càng choáng hơn. Nhưng nếu nhìn lại, bạn sẽ thấy giá trị đó là hoàn toàn xứng đáng.
 

Này nhé, ở Canon, để sản xuất một ống kính trung bình, thời gian hạ nhiệt (là giai đoạn quan trọng quyết định đến độ bền và độ trong của ống kính) chỉ khoảng vài ngày đến một năm là lâu nhất, theo mình được biết. Nhưng với ống kính Leica, trung bình hạ nhiệt trong khoảng từ 2 năm trở lên, cá biệt có một số loại như ống kính có độ F0.95 mới nhất có thời gian hạ nhiệt là khoảng 10 năm. Vậy trong khoảng thời gian đó, giá thành về năng lượng, giá thành về nhân công quản lý cũng như là xác suất hư hỏng xảy ra trong quá trình gia công sản phẩm, các bạn thử làm phép tính đi nhé.
 

Để bảo đảm chất lượng ống kính của mình, Leica không hề bước chân theo các đại gia trong ngành ảnh khác như là Canon, Nikon trong việc cải tiến giảm thời gian sản xuất sản phẩm. Có thể nói, đây là niềm tự hào và cũng là sự bảo thủ của nhà sản xuất thiết bị quang học huyền thoại này. Việc lựa chọn các vật liệu mang tính chất quyết định đến độ bền của sản phẩm, do đó, thiết bị của Leica đa phần là bằng kim loại.
 

Tại sao Leica không áp dụng nguyên lý lấy nét tự động? Thực ra, nguyên lý này lại là do chính Leica phát triển. Điều nghịch lý là tại sao Leica lại không áp dụng cho mình? Đơn giản là vì hãng có hướng đi và lựa chọn riêng của mình, có thể gọi là bảo thủ. Nếu các bạn tinh ý sẽ thấy rằng, hầu hết các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp thường lấy nét tay. Leica tin rằng việc lấy nét bằng tay, sẽ nhanh hơn cả lấy nét tự động và nhất là sẽ làm cho bức ảnh có hồn hơn.
 

Có bạn nói rằng Leica không tích hợp các thiết bị như đo sáng, thậm chí một sản phẩm giá cả chục ngàn USD, lại không có cả đèn flash, trong khi đó một sản phẩm giá chỉ có vài chục lại có. Thật ra nếu tinh ý, các bạn sẽ nhận ra rằng Leica có chủ ý riêng trong việc đó. Nếu như các bạn sử dụng đèn flash có thể sẽ khiến cho việc chụp hình dễ dàng hơn, còn Leica lại đi ngược lại, họ nghĩ rằng việc chụp ảnh cốt không phải chỉ cần đến ánh sáng, mà mỗi bức ảnh, mỗi lần chụp đều là nghệ thuật, và nghệ thuật thì không nên có sự can thiệp quá nhiều kỹ thuật.
 

Ngoài ra, có bạn còn thắc mắc rằng sao không có thể áp dụng ống tele cho máy ảnh Leica? Bởi vì đơn giản, máy ảnh Leica là rangerfinger tức là lấy nét tay theo kiểu nhìn trực tiếp.
 

Phương châm của Leica: "chất lượng chính là yếu tố tối quan trọng". Giá thành của một thương hiệu xứng đáng với người sở hữu nó.
 

(st) Đông Phong Ngọc Lãng Tử

  • Cubidonvn
    Hôm trước tớ tình cờ đi lên cái cửa hàng bán đầy máy ảnh cũ gần ga ngó qua,không ngờ giữa đống máy các kiểu lại lọt thỏm vào duy nhất một e Leica compact C-Lux cũ kỹ nhìn vỏ ngoài rất chi đồng nát đc bán với giá 9000 nt(6tr3 vnd),thế là lần đầu đc thử với một e Leica,đc kiểm nghiệm hình ảnh qua ống kính Leica,rồi sau đó đc so sánh thủ công hình ảnh với một e Canon 600D luôn,tuy chỉ là một cái máy ảnh compact Leica cũ đời,nhưng phải nói một câu là hình ảnh qua ống kính Leica vẫn mang lại một cảm giác chân thực hơn,so với hình ảnh gốc mầu sắc rất thật,mang một phong cách rất riêng,khẳng định Leica đình đám không chỉ là vì cái chấm đỏ

    ps: đây là tớ ko xét đến các khía cạnh khác,chỉ nói về mức độ chân thực của bức ảnh nên nói vậy
  • Cubidonvn
    Leica là loại máy ảnh cao cấp, sản xuất tại Solms (Cộng hòa Liên bang Đức). Đây là loại máy ảnh được nhiều nhiếp ảnh gia chuyên và không chuyên ưa chuộng vì độ hoàn hảo của chất lượng ảnh. Leica thể hiện sự tinh tế và cả bảo thủ của Đức. Giá bán của Leica khá cao, nhưng nhiều khi, tiền không mua được nhưng chiếc Leica ưng ý.

    Lịch sử:

    Cha đẻ của Leica là Oscar Barnark, một người chuyên chế tạo kính hiển vi.
    Đầu thế kỉ XX, một kỹ sư nổi tiếng người Đức chuyên thiết kế ống kính hiển vi - Oskar Barnack, làm việc cho công ty quang học Ernst Leitz ở Wetzlar - rất say mê nhiếp ảnh. Thời ấy việc “vác” cả một chiếc máy ảnh cồng kềnh to bằng một chiếc valy đi dã ngoại là điều vô cùng phiền phức. Mong muốn có một chiếc máy ảnh nhỏ gọn và dễ dàng đem theo người đã thôi thúc ông lên ý tưởng và tiến hành chế tạo chiếc máy ảnh khổ phim 24×36mm (chuẩn 35mm). Chiếc máy ảnh mẫu chuẩn 35mm đầu tiên hoàn tất năm 1913 đã tạo ra một cuộc cách mạng công nghệ và một khái niệm mới: “Một tấm phim âm bản nhỏ vẫn có thể cho ra đời một tấm ảnh khổ lớn”. Bị gián đoạn bởi Chiến tranh Thế giới thứ I, mãi tới mùa xuân năm 1925 chiếc máy ảnh được sản xuất thương mại đầu tiên mới được công bố tại hội chợ Leipzip mang tên Ur-Leica (Original Leica) và ngay lập tức đạt được thành công vang dội. Chính chiếc máy ảnh này đã tạo nên một bước đột phá cho ngành công nghiệp ảnh hiện đại và đặt viên gạch nền móng cho tên tuổi hãng máy ảnh Leica (chính là tên viết tắt của LEItz-CAmera) của nhà Leitz - ông chủ của thương hiệu máy ảnh chất lượng đỉnh cao với lịch sử hàng trăm năm.

    Nhà đấu giá Westlicht là cái tên không xa lạ với những nhà sưu tập hàng hiệu đẳng cấp, am hiểu và đam mê sở hữu những món đồ độc bản trên thế giới. Tại phiên đấu giá tháng 5-2011, một trong những chiếc máy ảnh Leica huyền thoại đầu tiên, mang tên Leica 0-Serie Nr.107 đã được đưa ra đấu giá và đạt cái giá kỉ lục 1,9 triệu USD. Đây là chiếc máy ảnh thứ 7 của dòng Leica 0-series trong số 25 chiếc máy ảnh thử nghiệm bởi Leitz vào năm 1923 - hai năm trước khi chính thức được đưa vào thị trường. Theo ghi chép của nhà máy, chiếc máy ảnh này được sản xuất nhằm gửi sang New York để đăng ký bằng sáng chế, nơi đầu tiên chiếc máy ảnh Leica được xuất khẩu tới và chỉ được khắc duy nhất dòng chữ "Germany" trên thân máy.

    Năm 1954, dòng Leica M ra đời với tiêu chí chất lượng hình ảnh hàng đầu, trở thành chiếc máy ảnh không thể thiếu cho phóng viên cũng như nghệ sĩ nhiếp ảnh và chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim của nhiều nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Chữ cái M trong tiếng Đức là viết tắt của từ "Messucher" theo nghĩa tiếng Anh là “Range-finder”, nghĩa là hệ thống lấy nét quang trắc không gương lật. Chiếc máy ảnh Leica M3 lần đầu tiên được giới thiệu tại triển lãm máy ảnh Photokina Đức năm 1954 là mẫu Leica đầu tiên của dòng M vẫn được tiếp tục sản xuất cho đến nay. Chiếc máy ảnh này luôn là giấc mơ và tình yêu của mọi nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Trong một bài quảng cáo năm 1956, Leica M3 đã được so sánh như “Sự đầu tư cuộc đời cho nhiếp ảnh hoàn hảo”. Nối tiếp giấc mơ, các mẫu Leica M2, M1, M4, M5, M6, M7, MP …lần lượt ra đời đánh dấu thời kì hoàng kim của Leica tạo nên lịch sử nhiếp ảnh của thế giới.

    Leica M9

    Kể từ năm 1954, camera dòng M của Leica ra đời với tiêu chí chất lượng hình ảnh hàng đầu đã trở thành máy ảnh không thể thiếu cho các phóng viên cũng như nghệ sĩ nhiếp ảnh. Với sự ra mắt của M8 năm 2006, phiên bản này đánh dấu bước chuyển sang thời kỳ kỹ thuật số của dòng M. Và đến năm 2009, với sự ra đời của M9, Leica đặt một mốc mới trong thời đại ảnh số với máy ảnh rangefinder đầu tiên trên thế giới có cảm biến full-frame 24 x 36 mm và là máy ảnh full-frame có kích cỡ nhỏ nhất từng xuất hiện. Có thể ví sự ra mắt của M9[1] cũng tạo tiếng vang không kém gì phiên bản M3 lừng danh một thời ở thời điểm ra mắt 1954.

    Lịch sử danh giá hàng trăm năm của thương hiệu máy ảnh Leica và thực sự, danh tiếng của dòng máy này gắn liền với các phóng viên ảnh kỳ cựu như Robert Capa với những bức ảnh bất hủ về cuộc nội chiến Tây Ban Nha, tiếp sau đó là những bức ảnh ghi lại cuộc chiến tranh Việt Nam, những bức ảnh khiến ông phải trả giá bằng mạng sống của mình ở Thái Bình. Như nhà nhiếp ảnh gốc Việt Nick Út với “ Em bé Napalm” chụp năm 1972 bằng chiếc Leica M2 đã khiến cả thế giới bàng hoàng về chiến tranh Việt Nam và mang lại cho ông giải thưởng danh giá Pulitzer. Đó là nhiếp ảnh gia người Cuba - Alberto Korda tức Alberto Díaz Gutiérrez với chân dung người anh hùng cách mạng Che Guevara được chụp bằng Leica với ống kính tiêu cự 90mm năm 1960. Và không thể không nhắc đến Henri Cartier-Bresson – cha đẻ của ảnh báo chí hiện đại với những tác phẩm đã trở thành tài sản vô giá của ảnh báo chí thế giới… Họ đều là những con người đã tạo nên lịch sử nhiếp ảnh báo chí hiện đại cùng với chiếc máy ảnh Leica bên mình.

    Ống kính và máy ảnh Leica thường có mặt trong những sự kiện trọng đại, ghi lại những khoảnh khắc, những danh nhân của lịch sử. Cùng với những tấm ảnh của Albert Korda chụp Che Guevara và Fidel Castro, những bức ảnh chụp công nương Diana trong lễ cưới Hoàng gia Anh năm 1981 được ghi lại bởi Leica M6, chiếc máy ảnh duy nhất được phép hiện diện nhờ tiếng bấm cò êm nhẹ “nghe như giọt nước rơi trên kính!” (trích ghi chép “Trịnh Công Sơn và những tấm phim âm bản không lời”), không như các dòng máy ảnh gương lật cồng kềnh khác. Năm 1996, Leica đã sản xuất 700 chiếc M6 Jubilee Thai được nạm vàng 24k nhằm kỷ niệm 50 năm ngày lên ngôi của Vua Thái Lan Bhumiphol Adulyadej. Năm 2006, Hoàng thân Qatar Sheikh Saud Al Thani, một người yêu nhiếp ảnh và là một mạnh thường quân của bộ môn nghệ thuật này đã có một đơn hàng đặc biệt, một chiếc ống kính Leica R 1600mm Telyt APO f/5.6 trị giá hơn 2 triệu USD. Những chiếc Leica M6 kỷ niệm 75 năm thành lập hãng hay chào đón thiên niên kỷ thứ ba luôn là mục tiêu săn tìm của những người yêu mến Leica, còn những chiếc Leica M6 độc bản tôn vinh Henri Cartier-Bresson hay William Klein thì luôn chỉ xuất hiện trong những giấc mơ ngọt ngào…

    Bên cạnh đó, Leica còn là sự kết hợp tinh tế và sang trọng với những phiên bản đặc biệt kết hợp cùng những thương hiệu thời trang danh tiếng. Leica M3 Louis Vuitton, Leica M7 Hermes đã trở thành những tác phẩm nghệ thuật thực sự; hay mới đây là mẫu Leica M9 Titanium - tuyệt tác được thiết kế bởi Walter de’Silva, trưởng bộ phận thiết kế ôtô nổi tiếng với các mẫu xe thể thao Audi của tập đoàn Volkswagen với số lượng giới hạn 500 chiếc trên toàn thế giới…

    Triết lý bền vững của máy ảnh Leica Sang trọng và lặng lẽ, Leica chứa đựng tất cả sự tinh tế, chính xác và tính bảo thủ của người Đức, “là điều tuyệt vời của nước Đức” - theo lời nhiếp ảnh gia Jim Rakete. Duy trì truyền thống và một triết lý bảo thủ, tạo ra những sản phẩm có độ bền và chất lượng hoàn hảo, kể từ khi ra đời cho đến nay, Leica luôn tuân thủ theo một quy trình sản xuất công phu và khắt khe cho thân máy và ống kính. Đến bây giờ quy trình ấy vẫn là một bí quyết riêng của hãng, là bí mật được bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

    1. Chất lượng ống kính đỉnh cao Chất lượng quang học của ống kính Leica chính là huyền thoại và là nền tảng tạo dựng nên thương hiệu Leica danh giá với lịch sử hàng trăm năm. Hiệu suất quang học nổi bật giúp việc quan sát và ghi lại những khoảnh khắc quyết định dễ dàng. Mỗi thấu kính Leica được làm từ thủy tinh tinh khiết và trải qua những công đoạn chế tác nghiêm ngặt. Trước khi được đưa đi mài, mỗi thấu kính được hạ nhiệt từ 2 - 10 năm trong phòng lạnh. Sau quá trình hạ nhiệt, ống kính được đem mài và đánh bóng thủ công bằng các máy móc hoàn toàn cơ khí. Cuối cùng, mỗi ống kính được tráng phủ 43 lớp hóa chất đặc biệt có công thức hóa học tuyệt mật của hãng, để đảm bảo độ trong và khả năng thu nhận ánh sáng, với độ bền lên tới hàng trăm năm. Những khuôn hình được chụp bằng ống kính Leica không chỉ nổi bật với chất lượng tái tạo hình ảnh như độ tương phản, độ phân giải mà còn bắt được những cảm xúc tự nhiên nhất. Nó cho phép khả năng tự do sáng tạo, là công cụ cho những ai đang theo đuổi “cái nhìn của chính mình”.

    2. Tập trung vào những gì cần thiết Ngày nay, mọi sản phẩm đều nỗ lực thu hút khách hàng bằng hàng loạt những tính năng và phương thức mới khiến cho hầu như mọi thứ đều trong tầm tay. Nhưng thường thì những điều tưởng chừng như thật đơn giản lại khó có được hơn cả. Với Leica, điều đáng quan tâm đầu tiên là tập trung vào những gì cần thiết và quan trọng nhất: nhu cầu của người sử dụng. Sự cải tiến sẽ không bao giờ có hồi kết và luôn dẫn đến những cuộc thảo luận liên miên, những phản hồi không dứt. Leica được thiết kế từ nền tảng của một công cụ để sáng tạo những trải nghiệm hình ảnh hoàn toàn đặc biệt - không thừa không thiếu. Vì lý do đó mà từ những chiếc Leica đầu tiên, việc phát triển cơ khí và quang học nhằm mang tới những tính năng thực sự cần thiết vẫn luôn là mối quan tâm lớn nhất của hãng. Đặt tiêu điểm vào những gì cần thiết - trái tim của niềm đam mê được lấy cảm hứng từ thương hiệu Leica.

    3. Giá trị lâu bền Trải qua một đời người, ống kính và cả chiếc máy ảnh Leica vẫn làm việc hăng say như khi ông chủ của nó còn ở cái tuổi 30. Leica là món đồ được lưu truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác không chỉ bởi chất lượng vật chất của nó, mà bằng cách nào đó, mỗi chiếc máy ảnh Leica mà bất cứ ai đã từng sở hữu đều đem lại một cảm giác: Leica là một phần của họ, là cả giá trị tinh thần, và đôi lúc, là cả một gia tài!

    Thân máy Leica gồm những linh kiện được chế tạo từ vật liệu có chất lượng tốt nhất thế giới, kết hợp với nền cơ khí chính xác và chu trình sản xuất nghiêm ngặt, đảm bảo hiệu suất vượt trội ngay cả trong điều kiện khắc nghiệt như khi chụp ở Bắc cực, đỉnh núi Kilimanjaro, hoặc ở sa mạc Sahara. Tất cả những chiếc máy ảnh Leica trước khi được xuất xưởng đều phải trải qua một quy trình kiểm tra vô cùng chặt chẽ gồm: tốc độ chụp, ống ngắm quang học, độ chính xác của hệ thống canh nét, độ nhạy và độ ổn định của cảm biến hình ảnh. Trong đó, ống ngắm quang học của máy được điều chỉnh và thiết lập sao cho hình ảnh khi ngắm qua ống ngắm quang học không sai khác lớn hơn 1/10,000 mili mét so với ảnh chụp qua ống kính. Mỗi chiếc máy ảnh Leica đều là một tuyệt tác nghệ thuật, mang hơi thở cổ điển và vẻ đẹp tinh tế đầy sang trọng, đến từ một thân máy rắn chắc được làm từ đồng và thép nguyên khối, từ vỏ da cao cấp bọc ngoài thân máy, nhưng đặc biệt hơn cả, vẻ đẹp ấy đến từ chính giá trị cốt lõi – Tinh tế và kín đáo, đó là Leica. Steve Jobs – CEO của Apple đã dùng một câu nói ngắn gọn nhưng thật thông minh và đầy hàm ý trong bài giới thiệu mẫu Iphone 4: “Chiếc máy này là một trong những sản phẩm đẹp nhất chúng tôi đã từng chế tạo... Nó đẹp như một chiếc máy ảnh Leica cổ”.

    Nhiều người vẫn cho rằng, giá trị của chiếc máy ảnh Leica nằm ở cái chấm logo màu đỏ của hãng, nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại bằng những mẫu máy Leica MP xuất hiện từ những năm 56 của thế kỉ trước. Một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp luôn muốn giấu chiếc máy ảnh Leica sau tấm áo jacket, thay vì để mọi người nhìn thấy và trầm trồ, luôn mong muốn một chiếc máy ảnh chất lượng hàng đầu nhưng càng ít phô trương càng tốt. Kế tục mẫu Leica M9 - chiếc máy ảnh full frame nhỏ nhất thế giới ra mắt năm 2009, tháng 6-2011, mẫu Leica M9-P tiếp tục thỏa mãn mong muốn ấy bằng sự biến mất của dấu chấm đỏ logo Leica phía trước máy. Thế nhưng, đó chính là Leica, và không gì có thể thay đổi chân lý ấy!

    ----------//--------------------------------------------//--------------------------------------------//------------------------------------//----------

    Leica Camera



    Leica Camera AG, a German optics company, produces Leica cameras. The predecessor of the company, formerly known as Ernst Leitz GmbH, is now three companies: Leica Camera AG, Leica Geosystems AG, and Leica Microsystems AG, producing cameras, geosurvey equipment, and microscopes, respectively. Leica Microsystems AG is the owner of the Leica brand, and grants licences to Leica Camera AG and Leica Geosystems.

    History

    The first Leica prototypes were built by Oskar Barnack at Ernst Leitz Optische Werke, Wetzlar, in 1913. Intended as a compact camera for landscape photography, particularly during mountain trips, the Leica was the first practical 35 mm camera, using standard cinema 35 mm film. The Leica transports the film horizontally, extending the frame size to 24×36 mm, with a 2:3 aspect ratio, instead of the 18×24 mm used by cinema cameras which transported the film vertically.

    The Leica went through several iterations, and in 1923 Barnack convinced his boss, Ernst Leitz II, to make a pre-production series of 31 cameras for testing in the factory and by outside photographers. Although the prototypes received a mixed reception, Ernst Leitz took the decision in 1924 that the camera would be manufactured for sale. The camera was an immediate success when introduced at the 1925 Leipzig Spring Fair as the Leica I (for Leitz camera). The focal plane shutter had a range from 1/20 to 1/500 second, in addition to a Z for Zeit (time) position.

    Because Barnack's concept for the Leica was to use a small camera, producing a small negative, to make a big picture by enlargement, ("small negative, large picture" concept) the camera needed high quality lenses to create sharp negatives. Barnack tried a Zeiss Tessar on his early protoype camera, but because the Tessar was designed for the 18x24mm cine format its coverage of the Leica's 24x36mm negative was inadequate. Barnack resorted to a Leitz Summar lens for his protoype, but to achieve the resolution Barnack knew was necessary to allow satisfactory enlargement, the 24x36mm format really needed a lens designed specially for it. The first Leica lens was a 50 mm f/3.5 design based on the Cooke triplet of 1893 adapted by Professor Max Berek at Leitz. The lens had five elements in three groups, the third group being three cemented elements, and was initially called the Leitz Anastigmat. Unlike other triplets, the Leitz Anastigmat had the diaphragm placed between the first and second elements. When the Leica was launched this lens was renamed the ELMAX, for E Leitz and MAX Berek. By 1925 the Leitz laboratories had produced glasses with improved optical properties and Professor Berek designed an improved version of the ELMAX called the ELMAR with four elements in three groups, the third group being simplified to two cemented elements, which was easier and cheaper to make.[1] Professor Berek had two dogs, Hektor and Rex. The first of these, Hektor, gave his name to a series of Leica lenses, and the name of the second appeared in the SummaREX.[2]

    In 1930 came the Leica I Schraubgewinde with an exchangeable lens system based on a 39mm diameter screw thread, often referred to as " Leica Thread Mount" or LTM. In addition to the 50mm normal lens, a 35mm wide angle and a 135 mm telephoto lens were initially available. In the mid-1930s, a legendary soft-focus lens, the Thambar 90mm f2.2 was designed, and made in small numbers between 1935 and 1949, no more than 3000 units. It is a rare collector's item today.[3][4]

    The Leica II came in 1932, with a built in rangefinder coupled to the lens focusing mechanism. This model had a separate viewfinder (showing a reduced image) and rangefinder. In 1932 the flange to filmplane was standarised to 28.8mm, first implemented on Leica model C, and the Leica Standard the following year.[5]

    The Leica III added slow shutter speeds down to 1 second, and the model IIIa added the 1/1000 second shutter speed. The IIIa was the last model made before Barnack’s death, and therefore the last model for which he was wholly responsible. Leitz continued to refine the original design through to 1957. The final version, the IIIg, included a large viewfinder with several framelines. These models all had a functional combination of circular dials and square windows.

    Early Leica cameras bear the initials D.R.P., which stands for Deutsches Reichspatent, the name for German patents before May 1945. This is probably a reference to German patent No. 384071 "Rollfilmkamera" granted to Ernst Leitz, Optische Werke in Wetzlar, on 3 November 1923.

    After WWII

    After the war, Leitz continued to produce the late versions of the Leica II and the Leica III through the 1950s. However, in 1954, Leitz unveiled the Leica M3 introducing the new Leica M mount, a bayonet type lens mount. The new camera also combined the rangefinder and viewfinder into one large, bright viewfinder with a brighter double image in the center. This system also introduced a system of parallax compensation. In addition, it had a new rubberized, reliable, focal-plane shutter. This model has continued to be refined (the latest versions being the M7 and MP, both of which have frames for 28, 35, 50, 75, 90, and 135 mm lenses which show automatically upon mounting the different lenses).

    Post-war models bear the initials DBP, standing for Deutsches Bundespatent (Federal German Patent), instead of the DRP found on pre-war models.

    A number of camera companies built models based on the Leica rangefinder design. These include the Leotax, Nicca and early Canon models in Japan, the Kardon in USA, the Reid in England and the FED and Zorki in the USSR.

    Factory Upgrade

    Leitz offered factory upgrades for earlier model cameras until at least the middle of the 1950s. Many cameras were sent back to the factory and upgraded to the latest model's specification. The converted camera kept the original camera's serial number.

    Single-lens reflex cameras

    The Leica R4 (1980) introduced the shape of the Leica SLR throughout most of the 1980s and 1990s. The Leica SL2 MOT (1974) was the culmination of the original Leicaflexes. The SL2 was reportedly more expensive to produce than the camera’s price.

    From 1964, Leica produced a series of single-lens reflex cameras, beginning with the Leicaflex, followed by the Leicaflex SL, the Leicaflex SL2, and then the R series from R3 to R7, made in collaboration with the Minolta Corporation. The Leica R8 was entirely designed and manufactured by Leica. The current model is the Leica R9, which can be fitted with the Digital Module back. Leica was slow to produce an auto-exposure model, and never made a Leica R model that supported auto-focusing. Leica's U.S. official website announced (25 March 2009) that the R-series has been discontinued. The reason given was that "new camera developments have significantly affected the sales of Leica R cameras and lenses resulting in a dramatic decrease in the number sold. Sadly, therefore, there is no longer an economic basis on which to keep the Leica R-System in the Leica production programme."[1]

    Conceptually bridging the Rangefinder Leicas and the SLR Leicas was the Leica Visoflex System, a mirror reflex box which attached to the lens mount of Leica rangefinders (separate versions were made for the screwmount and M series bodies) and accepted lenses made especially for the Visoflex System. Rather than using the camera’s rangefinder, focusing was accomplished via a groundglass screen. A coupling released both mirror and shutter to make the exposure. Camera rangefinders are inherently limited in their ability to accurately focus long focal-length lenses and the mirror reflex box permitted much longer length lenses.

    In the course of its history, Leitz was responsible for numerous optical innovations, such as aspherical production lenses, multicoated lenses, and rare earth lenses. Leica optics are advertised as offering superior performance at maximum aperture, making them well-suited for natural-light photography.

    The earliest Leica reflex housing was the PLOOT (Leitz's five letter code for its products), announced in 1935, along with the 200mm f/4.5 Telyt Lens. This date is significant because that it places Leica among the 35mm SLR pioneers. Moreover, until the 1964 introduction of the Leicaflex, the PLOOT and Visoflex were Leica’s only SLR offerings. A redesigned PLOOT was introduced by Leica in 1951 as the Visoflex I. This was followed by a much more compact Visoflex II in 1960 (which was the only Visoflex version available in both LTM (screwmount) and M-bayonet) and the Visoflex III with instant-return mirror in 1964. Leica lenses for the Visoflex system included focal lengths of 65, 180 (rare), 200, 280, 400, 560, and 800mm. In addition, the optical groups of many rangefinder lenses could be removed, and attached to the Visoflex via a system of adapters. The Visoflex system was discontinued in 1984.

    Leica offered a wide range of accessories: for instance, LTM (screwmount) lenses were easily usable on M cameras via an adapter. Similarly Visoflex lenses could be used on the Leicaflex and R cameras with an adapter. Furthermore, certain LTM and M rangefinder lenses featured removable optical groups which could be mounted via adapters on the Visoflex system, thus making them usable as rangefinder or SLR lenses for Visoflex-equipped Screwmount and M rangefinder cameras, as well as being usable on Leicaflex and R cameras. Leica also carried in their catalogues focusing systems such as the Focorapid and Televit which could replace certain lenses’ helicoid mounts for sports and natural-life telephotography.

    Company changes

    In 1986, the Leitz company changed its name to Leica (LEItz CAmera), due to the strength of the Leica brand. At this time, Leica moved its factory from Wetzlar to the nearby town of Solms. In 1996 Leica Camera separated from the Leica Group and became a publicly held company. In 1998 the Leica group split into 2 independent units: Leica Microsystems[7] and Leica Geosystems.

    Use

    The Leica is particularly associated with street photography, especially in the mid-to-late 20th century, being used by such noted photographers as Henri Cartier-Bresson.

    Leica cameras, lenses, accessories and sales literature are collectibles. There are dozens of Leica books and collector’s guides, notably the 3-volume Leica, an Illustrated History by James L. Lager. Early or rare cameras and accessories can reach very high prices on the market. Notably, Leica cameras sporting military markings carry very high premiums;[8] this started a market for refurbished Soviet copies with fake markings.

    Leica and Panasonic

    Leica-branded lenses are used on many Panasonic digital cameras (Lumix) and video recorders. These lenses are manufactured by Panasonic to Leitz quality standards. Collaboration between the two firms extends at all levels, with engineering teams contributing in areas of respective expertise. Panasonic/Leica models were the first to incorporate optical image stabilization in their digital cameras.

    List of Leica cameras and lenses

    Early models

    * Leica I — was first introduced to the market at the 1925 spring fair in Leipzig, based on the Ur-Leica prototype developed by Barnack in 1913 and the Prototyp 1 developed in 1923. Followed by Leica Luxur and Leica Compur (a total of 60,586 of the Leica I, Luxur and Compur models were made). Interchangeable lenses for these were introduced in 1930.

    Leica 35mm series with interchangeable lens screw mount style Leica bodies:

    * Leica Standard — 1932. The first Leica camera designed with a film-to-lensflange distance of 28.8 millimeters.
    * Leica II — 1932. The first Leica camera with a rangefinder.
    * Leica III — 1933. Leica incorporates slow shutter speeds on this model.

    C (point and shoot) series

    * Z2X
    * C1
    * C2
    * C3
    * Leica Minilux 40mm
    * Leica Minilux Zoom
    * Leica CM 40mm
    * Leica CM Zoom

    M (rangefinder) series

    * M3 — 1954–66 (Total 200,000 units manufactured) Introduced at the German Photokina exhibition in 1954, the M3 was the first of the M series Leicas, a line that is still manufactured today, and featured the first Leica body with a bayonet-style mount for interchangeable lenses. In an advertisement from 1956, it was regarded as a "lifetime investment in perfect photography". The M3 has a .92 magnification finder, the highest of any M camera made. The price of this high magnification was that a 35mm lens required "goggles" which fit in front of the view/rangefinder windows to facilitate a wider view. The M3 advanced film via a lever rather than knob, the first M3s required two strokes to advance the film, after 1958 M3's were single-stroke. Early M3s lacked a frame preview selector lever to switch between framelines.
    * MP — 1956–57 (Total 402 sets were manufactured). The original MP was based on the M3 and could be fitted with a Leicavit trigger winding device. MP originally stood for "M Professional"; the camera was intended to be a photojournalist's camera. The "M" within the nomenclature of this series Leica is from "Meßsucher," German for a combined rangefinder and viewfinder.
    * M2 — 1958–67 (88,000 sets were manufactured). A scaled-down and lower-cost version of the M3, the M2 had a simplified rangefinder of 0.72 magnification, allowing easier use of 35mm lenses. The 0.72 magnification became the standard viewfinder magnification for future M cameras. The M2 lacked the self-resetting film frame counter of its predecessor.
    * M1 — 1959–64 (9,392 sets were manufactured). A stripped-down version of the M2 for scientific/technical use, the M1 was a viewfinder camera with no built-in rangefinder. Replaced in 1965 by the MD (with no viewfinder at all), and the MDa (based on the M4) (1967), and finally the MD-2 (based on the M4-2) (1980).
    * M4 — 1967–75 (50,000 sets were manufactured); 1974–75 (6,500 sets were manufactured). With added rangefinder framelines for 35mm and 135mm lenses. Introduced the canted rewind crank (the previous Ms had rewind knobs). With the M5, was the last M camera to have a self-timer.
    * M5 — 1971–75 (31,400 sets were manufactured). With added integral TTL lightmeter. First Leica with a light meter, a mechanical swinging-arm CDS cell positioned behind the lens. The added functionality required a redesigned, larger body compared with the traditional M3 dimensions. Certain wide angle lenses (early 21mm f4.0 and f3.4) could not be used in the camera without modification because of the possibility of damage to the rear element of the lens or the meter arm. For similar reasons, collapsible lenses could not be collapsed on the M5. These restrictions also held true for the Leica CL (below). With the M4, last M camera to have a self-timer.
    * CL — 1973–76 (the compact Leica). Leitz-Minolta CL, introduced with 2 lenses special to that model: the 40mm Summicron-C f2 and 90mm Elmar-C f4. Internal metering similar to the M5 — CDS cell on a swinging stalk. The CL is also notable for being the only M-bayonet camera to have a vertically-travelling shutter. Minolta later manufactured and sold an improved electronic version, the Minolta CLE with Auto Exposure, Off-The-Film TTL metering and TTL Flash metering, together with three M-Rokkor lenses, the 40mm/f2, 28mm/f2.8 and 90mm/f4.
    * M4-2 — 1977–80 (17,000 sets were manufactured). First M to be manufactured since 1975. With stronger gears for the adaptation of a motor drive. First M with hotshoe for electronic flash. No self-timer. Made in Canada.
    * M4-P — 1980–86. Added rangefinder framelines for the 28mm and 75mm lenses.

    * M6 — 1984–98. A camera that first combined the M3 form factor with a modern, off-the-shutter light meter with no moving parts and LED arrows in the viewfinder. Informally referred to as the M6 "Classic" to distinguish it from the "M6 TTL" models, and to indicate its "Classic" M3 dimensions.
    * M6J — 1994. A collector's edition of 1,640 cameras to celebrate the 40th anniversary of the Leica M System. Notable for its introduction of the 0.85 magnification finder, the first high-magnification finder since 1966, and the basis for the 0.85 cameras to follow starting in 1998.
    * M6 0.85 — 1998. The M6 could be optionally ordered with a .85 magnification viewfinder for easier focusing with long lenses and more accurate focusing with fast lenses, such as the 50mm/f1.0 Noctilux and 75mm/f1.4 Summilux. The 28mm framelines are dropped in this model. 3,130 of these cameras were made (all black chrome), so they are among the rarer non-commemorative M6's.
    * M6 TTL — 1998–2002. With .72 and .85 viewfinder versions. From 2000 the .58 viewfinder camera for eyeglass wearers are added to the line. Supported TTL flash. The added electronics added 2mm of height to the top plate, and the shutter dial was reversed from previous models (traditionally, turning clockwise increased shutter speed).
    * M7 2002. Has TTL exposure, aperture priority and manual exposure, electronic shutter and two mechanical speeds of 1/60 and 1/125. Comes in .58, .72, and .85 viewfinder formats, each with different brightline framelines. Same taller top plate and counter-clockwise shutter dial as the M6 TTL. Leica even produced an M7 made of solid titanium, and offered it in a kit with 1 or several like titanium colored lenses.
    * MP — 2003 — current model (as of 2008). A homage to the original MP, the new MP (this time standing for "Mechanical Perfection") cosmetically resembles the original (even down to changing the rewind crank back to a knob) but is functionally closer to the M6 Classic. A notable improvement over the M6 was the modification of the rangefinder to eliminate flare. The Leicavit M is an accessory introduced with the new MP, allowing trigger wind with the right hand at speeds up to 2–2.5 frame/s. The new MP is available in chrome and black paint and with viewfinders of .58, .72 and .85 magnification.
    * A La Carte Program 2004 — present. Program to facilitate custom-built combinations of metal finish, leather type, viewfinder magnification, and custom engraving.
    * M8 — 2006–09. The M8 was the first digital M introduced, featuring a 10.3 megapixel sensor. The sensor is a 1.3 crop of standard 35 mm film, which gives the M8 an enlarged perspective in comparison to its predecessors.
    * M8.2 — 2008–09. A slightly updated edition of the Leica M8, featuring a quieter shutter, sapphire glass LCD screen cover, new leather coatings, etc.

    * M9 — 2009 — . The first full frame digital camera in the series, introduced on September 9, 2009.
    * M9-P — 2011 — current model. The full frame digital camera with a classic look, introduced in June/July 2011.[9]

    R (35mm film SLR and dSLR) series

    * Leicaflex — 1964/5 — sometimes called the Standard — built-in external light meter, clear focusing screen with centre microprism spot. There was a great deal of pressure to introduce a Leica SLR because of the phenomenal success of the Nikon F (1959).
    * Leicaflex SL and SL MOT — 1968 — TTL selective-area metering, slightly taller body than its predecessor, long-lived and lovely to use. MOT model took a large and heavy motor drive. Only about 1,000 SL MOTs were made.
    * Leicaflex SL2/SL2 MOT — 1974 — refinement of the SL with more sensitive light meter and improved body shape. Thought by some to be the toughest 35mm SLR ever built. The Leica Solms museum has on display an SL2 MOT with Motor and 35mm Summicron which survived a 25,000-foot (7,600 m) fall from a Phantom II fighter jet: battered but in one piece, and deemed repairable by Leica. Only about 1,000 SL2 MOTs were made. The SL2 was the swan-song of the Leicaflexes; the SL2 reportedly cost Leitz more to manufacture than it recouped in sales, and motivated the company to collaborate with Minolta for their next series of electronic cameras. The SL2 would also be the last mechanical Leica SLR for 14 years.
    * Leica R3 — the first electronic Leitz SLR — 1976 to 1980, based upon the Minolta XE1/7. The first few were built in Germany and then production was transferred to the Leitz Portugal factory.
    * R4MOT/R4/R4S/R4S Mod2 — 1980–87 a new compact model based upon the Minolta XD11. The R4 set the design for all cameras up to and including the R7. The R4 offered Program mode, Aperture and Shutter Priority, and Manual, with Spot and Centerweighted metering. The R4MOT differed in designation only; all R4s and up accepted motors and winders. The R4 offered The R4S and R4S Mod2 were simplified models at slightly lower prices.
    * Leica R4.[10]
    * Leica R5 and R-E — 1987 — revised electronics (R5 had TTL flash capability), the RE was a simplified model.
    * Leica R6 — 1988–92 mechanical shutter, relied on battery power only for the built-in light meter.
    * R6.2 — 1992 — as R6 but with refinements, including a 1/2000th shutter speed.
    * Leica R7 — 1992 — yet more advanced electronics.
    * Leica R8 — complete redesign, this time in-house with production moved back to Germany. All traces of Minolta gone.
    * Leica R9 — refinement of the R8 with 100g less weight and a new anthracite body finish. This model and its range of lenses was discontinued in 2009.
    * R8/R9 DMR Digital Module-R — 10 megapixel digital back for the R8/R9, making them the first 35mm SLR cameras able to capture to film or digitally. This unit was discontinued in 2008.
    * Leica R10 — Leica announced in July 2009 that no R10 will be forthcoming.[11]

    S (medium format dSLR) series

    * Leica S1 — The Leica S1 Pro is a scanner camera with a very high resolution (26 megapixels) for stationary use introduced in 1996. On a 36×36 mm2 sensor 5140×5140 pixels get scanned and optically transferred to a connected computer. The object lens adapter system was exchangeable, thus object lenses of the systems Leica R, Leica M, Hasselblad, Mamiya 4, 5×6, and all mechanic object lenses from Canon (FD), Nikon, etc. can be used with the S1. The software for the S1 is a special SilverFast version, originally developed by LaserSoft Imaging for high-end scanners. Approximately 160 cameras were built and mostly sold to museums, archives and research institutes. Later on Leica introduced the S1 Highspeed with very quick scanning and the S1 Alpha with half the resolution to the market.

    * Leica S2[12] — In 2008, Leica announced plans to offer an "S-System" DSLR with a Kodak-made bespoke CCD sensor measuring 30×45 mm and containing 37 million pixels.[13] This sensor has a 26% longer diagonal and 56% larger area than a "full-frame″ 24×36 mm DSLR sensor and will output an approximately 5000x7500 pixel image. The S2 will thus essentially be a medium format camera in a "35 mm SLR"-sized body. The new "Maestro" imaging processor used in the S2 was developed by Fujitsu and the autofocus system (Leica's first to see production) was developed in house. The S2 series body, lenses and accessories will be available as of October 2009, and retail prices have been announced.[14] A series of new Leica lenses is manufactured specifically for the S2 and Leica claims they will offer unsurpassed resolution and contrast at all apertures and focusing distances, even exceeding the sensor's capabilities. Lenses offered for the S2 will include Summarit-S's in normal (70 mm), wideangle (35 mm), and macro (120 mm) varieties, and Tele-Elmar (180 mm) portrait-length telephotos; these will also be available in versions featuring integrated multi-leaf blade shutters ("Central Shutter", or CS), in addition to the focal-plane shutter in the camera body, to enable higher flash sync speeds.[15]

    Digilux (digital) series

    * Digilux
    * Digilux Zoom
    * Digilux 4.3
    * Digilux 1
    * Digilux 2
    * Digilux 3
    * R8/R9 DMR Digital Module R (DSLR)[16]

    Digital compact camera series

    * C-Lux series.

    * D-Lux series
    * V-Lux bridge camera series
    * X series. Introduced with the Leica X1 on September 9, 2009. APS-C size sensor in a compact body. No viewfinder (hotshoe finder optional), fixed prime lens.

    Leica M lenses

    * Tri-Elmar-M 16-18-21mm f/4 ASPH.
    * Tri-Elmar-M 28–35–50mm f/4 ASPH.

    * Summilux-M 21mm f/1.4 ASPH.
    * Elmarit-M 21mm f/2.8
    * Elmarit-M 21mm f/2.8 ASPH.
    * Super-Angulon-M f/3.4
    * Super-Angulon-M f/4.0
    * Summilux-M 24mm f/1.4 ASPH.
    * Elmarit-M 24mm f/2.8 ASPH.
    * Elmar-M 24mm f/3.8 ASPH.
    * Summicron-M 28mm f/2 ASPH.
    * Elmarit-M 28mm f/2.8
    * Elmarit-M 28mm f/2.8 ASPH.
    * Summilux-M 35mm f/1.4 ASPH.
    * Summicron-M 35mm f/2
    * Summicron-M 35mm f/2 ASPH.
    * Summarit-M 35mm f/2.5

    * Noctilux-M 50mm f/1.2
    * Noctilux-M 50mm f/1
    * Noctilux-M 50mm f/0.95 ASPH.
    * Summilux-M 50mm f/1.4
    * Summilux-M 50mm f/1.4 ASPH.
    * Summicron-M 50mm f/2
    * Summarit-M 50mm f/2.5
    * Elmar-M 50mm f/2.8

    * Summilux-M 75mm f/1.4
    * Apo-Summicron-M 75mm f/2 ASPH.
    * Summarit-M 75mm f/2.5

    * Elmarit-M 90mm f/2.8
    * Apo-Summicron-M 90mm f/2 ASPH.
    * Summarit-M 90mm f/2.5
    * Macro-Elmar-M 90mm f/4

    * Apo-Telyt-M 135mm f/3.4

    Note: Noctilux means f/0.95-f/1.2, Summilux means f/1.4, Summicron means f/2, Summarit means f/2.5 in the current lineup, Elmarit means f/2.8, and Elmar means f/3.5-f/4. Noct, Lux and Cron are commonly used as short forms for Noctilux, Summilux and Summicron, respectively. For example, 50 Cron uniquely identifies the Summicron-M 50mm f/2 construction, although the exact version is not specified. Many Leica M lenses went through several revisions through the years.

    Leica R lenses

    * Leica 15mm f/3.5 Super-Elmar-R — 1980 (Carl Zeiss design)
    * Leica 15mm f/2.8 Super-Elmarit-R ASPH — 2001
    * Leica 16mm f/2.8 Fisheye-Elmarit-R — 1970
    * Leica 19mm f/2.8 Elmarit-R 1st version
    * Leica 19mm f/2.8 Elmarit-R 2nd version — 1990
    * Leica 21mm f/4.0 Super-Angulon-R — 1968–92 (Schneider-Kreuznach design)
    * Leica 21mm f/3.4 Super-Angulon-R — 1968 (Schneider-Kreuznach design)
    * Leica 24mm f/2.8 Elmarit-R — 1970 (Minolta design and glass production)
    * Leica 28mm PC-Super-Angulon-R (Schneider-Kreuznach design)
    * Leica 28mm f/2.8 Elmarit-R 1st version — 1970
    * Leica 28mm f/2.8 Elmarit-R 2nd version — 1994
    * Leica 35mm f/4.0 PA-Curtagon-R (Schneider-Kreuznach design)
    * Leica 35mm f/2.8 Elmarit-R 1st version — 1964
    * Leica 35mm f/2.8 Elmarit-R 2nd version
    * Leica 35mm f/2.8 Elmarit-R 3rd version
    * Leica 35mm f/2.8 Elmarit-R 4th version (Built-in lens hood; 55mm filter)
    * Leica 35mm f/2.0 Summicron-R 1st version — 1970
    * Leica 35mm f/2.0 Summicron-R 2nd version — 1976
    * Leica 35mm f/1.4 Summilux-R
    * Leica 50mm f/2.0 Summicron-R 1st version — 1964
    * Leica 50mm f/2.0 Summicron-R 2nd version — 1977 (Built-in lens hood, 3-cam and R-cam only version)
    * Leica 50mm f/1.4 Summilux-R 1st version
    * Leica 50mm f/1.4 Summilux-R 2nd version
    * Leica 50mm f/1.4 Summilux-R 3rd version — 1997 (ROM contacts)
    * Leica 60mm Macro-Elmarit-R 1st version — 1972 — outside bayonet lens hood fitting
    * Leica 60mm Macro-Elmarit-R dn2 version
    * Leica 75mm f/2.0 Elcan-R code C-341 — Extremely rare
    * Leica 80mm f/1.4 Summilux-R
    * Leica 90mm f/2.8 Elmarit-R 1st version — 1964–96
    * Leica 90mm f/2.8 Elmarit-R 2nd version — 1983
    * Leica 90mm Summicron-R 1st version — 1969
    * Leica 90mm Summicron-R 2nd version -
    * Leica 90mm APO-Summicron-R ASPH — 2002
    * Leica 90mm f/1.0 Elcan-R — Extremely rare
    * Leica 100mm f/4.0 Macro-Elmar-R bellows version
    * Leica 100mm f/4.0 Macro-Elmar-R helical version
    * Leica 100mm f/2.8 APO-Macro-Elmarit-R
    * Leica 135mm Elmarit-R 1st version — 1965
    * Leica 135mm Elmarit-R 2nd version
    * Leica 180mm Elmar-R — 1976
    * Leica 180mm f/2.8 Elmarit-R 1st version
    * Leica 180mm f/2.8 Elmarit-R 2nd version
    * Leica 180mm f/3.4 APO-Telyt-R — 1975–98
    * Leica 180mm f/2.8 APO-Elmarit-R — 1998
    * Leica 180mm f/2.0 APO-Summicron-R
    * Leica 180mm f/3.4 Elcan-R code C-303 — Extremely rare
    * Leica 250mm f/4.0 Telyt-R 1st version —
    * Leica 250mm f/4.0 Telyt-R 2nd version
    * Leica 280mm f/4.8 Telyt-V
    * Leica 280mm f/4.0 APO-Telyt-R
    * Leica 280mm f/2.8 APO-Telyt-R — 1984–97
    * Leica 350mm f/4.8 Telyt-R
    * Leica 400mm f/6.8 Telyt-R — 1968–94
    * Leica 400mm f/5.6 Telyt-R
    * Leica 400mm f/2.8 APO-Telyt-R — 1992–96
    * Leica 450mm f/5.6 Elcan-R, code C-329 — Extremely rare
    * Leica 500mm f/8 MR-Telyt-R
    * Leica 560mm f/6.8 Telyt-R — 1971–95
    * Leica 560mm f/5.6 Telyt-R — 1966–73
    * Leica 800mm f/6.3 Telyt-S — 1972–95 (sold, during a promotional campaign, with a "free tripod"—a VW Fox)
    * Leica modular APO-Telyt-R 260/400/560 head
    * Leica modular APO-Telyt-R 400/560/800 head

    * Leica 21mm–35mm f/3.5–f/4.0 Vario-Elmar-R zoom — 2002
    * Leica 28mm–70mm f/3.5–4.5 Vario-Elmar-R zoom
    * Leica 70–180mm f/2.8 Vario-APO-Elmarit-R zoom
    * Leica 35–70 f/4.0 Vario-Elmar-R zoom
    * Leica 35–70mm f/3.5 Vario-Elmar-R zoom
    * Leica 35–70mm f/2.8 Vario-Elmarit-R ASPH zoom — 2000 (only 200 was made)
    * Leica 70–210mm f/4.0 Vario-Elmar-R zoom
    * Leica 75–200mm f/4.5 Vario-Elmar-R — 1976–84
    * Leica 80–200mm f/4.5 Vario-Elmar-R zoom
    * Leica 80–200mm f/4.0 Vario-Elmar-R zoom
    * Leica 105–280mm f/4.2 Vario-Elmar-R zoom

    [edit] Leica S lenses

    * Summarit-S 1:2.5/70 mm Aspherical
    * Summarit-S 1:2.5/70 mm Aspherical CS
    * Apo-Tele-Elmar-S 1:3.5/180 mm
    * Apo-Tele-Elmar-S 1:3.5/180 mm CS
    * Apo-Macro-Summarit-S 1:2.5/120 mm
    * Apo-Macro-Summarit-S 1:2.5/120 mm CS
    * Summarit-S 1:2.5/35 mm Aspherical
    * Summarit-S 1:2.5/35 mm Aspherical CS

    Leica / Leitz enlargers

    * Leitz Valoy and Valoy II — manual focus, later versions of the Valoy II were grey in colour. Valoy II normally equipped with Focotar 50mm f1:4.5 code name DOOCQ, and used with extension ring DOORX.
    * Leitz Focomat Ia — Same as Focomat 1C, that is with autofocus, but the head does not tilt back to allow for easy insertion of negative.
    * Leitz Focomat Ib
    * Leitz Focomat Ic — sometimes fitted with Kienzle colour head. Produced first with varob 5 cm f1:3.5 lenses, later with elmar 5 cm f1:3.5, focotar 5 cm f1:4.5, focotar 50mm f1:4.5, focotar 50mm 2nd version f1:4.5, focotar-2 f1:4.5. Changes in focotar name or focal length designation do not necessarily coincide with the optical formula. The focotar-2 is always the same formula, and so is the 5 cm version. The 50mm exists in two versions. The 1C helical will accommodate lenses of various makes. Available in "color" version with filter drawer and lighted enlargement factor scale. Many small design variations exist.
    * Leitz Focomat IIa — 35mm–6×9 format, dual lens turret on later versions that fitted a 5 cm elmar f1:3.5 or focotar 1:4.5, and a 9.5 cm f1:4.5 focotar, autofocus. The early version has a single helical that will accommodate lenses of any make. Available in "color" version with filter drawer and lighted enlargement factor scale.
    * Leitz Focomat IIc — 35mm–6×9 formats, dual lens stage rather than turret, autofocus. First produced with focotar 6 cm f1:4.5 and focotar 9.5 cm f1:4.5, later with focotar 60mm and V-Elmar 100mm f1:4.5, still later with focotar 60mm and focotar II 100mm f1:5.6. All the 6 cm and 60mm focotars appear to be the same optical design. Kienzle or other colour heads sometime fitted. Only very slender enlarging lenses will fit the IIc helicals. Available in "color" version with filter drawer and lighted enlargement factor scale.
    * Leitz Focomat II (modified for American military), code EN-121A — Extremely rare
    * Vincent electrical shutter (for enlarger) — Extremely rare
    * ELCAN 52mm enlarger lens (20×–25× enlargements) — Extremely rare
    * ELCAN 20mm enlarger lens (40×–75× enlargements) — Extremely rare
    * Leitz/Leica Focomat V35 — autofocus — 40mm f/2.8 Focotar lens — colour or Multigrade (variable contrast) heads. 1978–95.

    (Wiki).

    http://a5.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/398065_222470631165363_100002072823889_528550_1472309191_n.jpg
  • nhiepanhhanoi
    - Các bạn ạ, mình đọc nhận xét của các bạn về bài viết này thì thấy có mấy điều:
    + Thứ nhất: nhận xét đúng: đó là Leica có tele chứ k phải không, Leica có AF nhưng đó là quá khứ.
    + Thứ 2: Nhận xét mình cho là chưa đúng: Leica đắt vì thương hiệu: điều này đúng khoảng 20%. Đơn giản thế này, nếu bạn chưa bao giờ dùng Leica, bạn có thể tìm những bức ảnh chụp bằng Leica để quan sát chất lượng ảnh của nó. Mình cho là không đơn giản để có được chất lượng ảnh như thế! Thêm nữa, tuổi thọ của máy ảnh leica là rất dài và khó hãng nào theo kịp. Mình nói như thế k có nghĩa là hãng khác không làm được. Có thể làm được nhưng họ không làm vì nếu cố gắng bắt chước như thế, họ k còn là chính họ.
    + Thứ 3: Có bạn hỏi chất ảnh Leica như thế nào mà khác với Canon hay Nikon. Cái này nhạy cảm nha, tùy theo cảm nhận của từng người. Nhưng theo ý nghĩ của mình thì nếu người chụp quen sử dụng leica thì bức ảnh của leica có màu sắc, độ sâu và độ nét gần với cảm nhận của mắt người hơn hẳn nhưng hãng khác.
    + thứ 4: Tại sao Leica lại là sang: mình nghĩ nó không giống với việc so sánh LV và tommy. LV và tommy có thể làm được những sản phẩm giống nhau k? Câu trả lời là có, và nếu cần có thể ngay lập tức làm được. Nhưng nếu đề nghị canon sản xuất 1 ống kính giống hệt chiếc Leica Noctilux-M50mm f/0.95 ASPH thì có lẽ phải mất 5-10 năm mới nghiên cứu ra cách sản xuất. Đơn giản chỉ lớp hóa chất phủ bề mặt ống kính thôi, Canon còn không tài nào làm được vì đó là bí quyết công nghệ của riêng leica rồi. Ống kính của leica gần như không bao giờ bị mốc.
    - Còn nhiều vấn đề nữa liên quan đến leica mà nếu tìm hiểu mình thấy khá thú vị về 1 hiện tượng mà được nhiều người trên thế giới này, hoạt động liên quan nhiều đến ngành ảnh, cho rằng đó là huyền thoại.
    - Mình cũng rất yêu thích leica nhưng mình không dám dùng nó vì 2 lý do: giá cả và cách sử dụng. Để sử dụng leica không dễ đâu nhé! Nó bắt bạn phải di chuyển, phải tiếp cận gần đối tượng hơn và quan trọng nhất là phải yêu nhiếp ảnh lắm mới có thể nhẫn nại dùng leica được.
    Mời các bạn tiếp tục cho ý kiến để anh em mình có thêm quan điểm về thương hiệu máy ảnh này!
    Thân!
  • DuyKing
    à quên, ngày xưa có mấy hãng sản xuất thấu kính đâu. Có mỗi Angenieux (Pháp) và Ross (Anh) sản xuất theo đơn đặt hàng của các hãng máy ảnh Đức thôi chớ (đương nhiên có cả Leica).

    Nhớ không nhầm thì Ross trước đây là hãng sản xuất kính tiềm vọng cho ngành hàng hải. Thời điểm đó hãng đã áp dụng phương pháp sấy cách nhiệt để có thủy tinh phẩm chất cao phục vụ chuyên ngành.

    Phương pháp này về sau được sử dụng rộng rãi tại Đức (trước WW 2) nên phẩm chất thủy tinh của Đức (cả Tây Đức sau này) là rất tốt.

    Điều đặc biệt nữa là để hạ giá thành, các hãng sản xuất khác đã tìm cách đẩy nhanh thời gian sấy thủy tinh & chất chống phân cực được phủ lên bề mặt (thay vì hòa cùng thủy tinh lỏng)

    Chính vì những điều đó nên ống kính Đức có phẩm chất tốt, thậm chí là tốt hơn hẳn so với các ống kính Nhật, LX...

    PS: Sau này các chú LX chiếm được Dresden, vào mấy cái xưởng sản xuất ở đó, ăn trộm được mấy bản thiết kế, sản xuất ra các dòng giống hệt... mỗi tội dởm ) vì các bản thiết kế quan trọng đã được mang hết sang Stuttgart & các vùng phía Tây khác
  • DuyKing
    Khâm phục bác nào bỏ công viết bài này thật. Chả có tý kiến nào trong bài viết mà cũng viết được. Tài!!!
  • kuklukklak
    Hum nọ đọc bài này thấy nhiều thông tin sai lệch quá mà chả buồn phát biểu.

    Ở thời điểm hiện tại, Leica chỉ có ống kính là khủng. Còn 35mm body như M8 M9 đắt cũng vì thương hiệu, độ độc, sành điệu là chính, còn về khử noise thì thua xa Ca, Ni, màu sắc em không bàn. Bác thử so doanh số Leica và Canon sẽ hiểu là mỗi hãng chọn cho mình một con đường và người dùng cũng vậy.

    Còn các thông tin về AF, WB bác xem hộ em thông số về con Leica S2 rồi hãy phát biểu nhé.

    Các lời giải thích kiểu như "các bác tinh ý sẽ thấy là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp blah blah" em thấy đọc mà buồn cười.

    Thân.
  • Gat-Gu
    Tại sao ống kính Leica nó nhỏ xíu nhẹ hều nhưng sao lại quá đắt tiền ngang gía viên kim-cương mà chụp ảnh sao mà đẹp thế ?? Có những ống nặng có <400grs mà bán gía ngang ngửa con Canon 400mm F 4 nặng tới ~ 6kgs __ Nói em ngu thì em chịu !!
  • Cassidy
    Em ko hiểu lắm về vụ thời gian hạ nhiệt độ, có bác nào chỉ giúp em được ko ạ ?
  • Chutmayman
    Sao em thấy mấy cái LX3 và LX5 người ta cũng bảo là ống kính Leica nhỉ? Bác nào biết giải thích hộ em nhé.
  • January_Chopin
    Leica vì sao nó là đẳng cấp áh?!? "Vì nó biết cách và nó được" mọi người gắn cho cái tên là Đẳng cấp. Đơn giản vậy thôi. ^___^
    - 1 chiếc túi Hermes đặt cạch 1 chiếc túi ví dụ như ... Longzin chả hạn ... cùng kiểu cách, cùng mẫu mã, cùng vật liệu ... Ai mà cố chọn cái Hermes ( ko đụng chạm đến cái giá cả ). Vì sao?!? Vì nó là Đẳng cấp. Vì sao nó là đẳng cấp ... vì nó được cả cái thế giới công nhận. Vì sao nó được công nhận ... vì nó có lịch sử lâu đời, vì nó có thể nói là Kinh điển trong thiết kế, đởn giản nhưng tinh tế. Nó thuộc về những giá trị kinh điển, bảo thủ và nó trải qua thời gian, thử thách, ... Và nó được cho là Đẳng cấp.
    Leica cũng vậy thôi. Nó cũng đã trải qua 1 thời kỳ dài thử thách mới được cả thế giới công nhận. Đơn giản vậy thôi. ^__^ Thời kỳ Leica ra đời, cả thế giới chụp Medium và Large Format ... Riêng về lợi thế về bản Film đã có thể đập chết hết rồi, chưa kể đến những chiếc máy với những chiếc máy có những thiết kế Kinh điển không kém gì, ví dụ như Rollei chả hạn. Và cũng đừng chê trách gì những ống kính của thời đấy, ... Những tên tuổi thời đấy như Carl Zeiss, Voightlander, Schneider, ... chất lượng ống kính của những hãng đấy chả thua kém gì của Leica và thời kỳ đầu ... những ống kính của Leica vẫn theo thiết kế của Carl Zeiss.
    Xu hướng người "dùng máy ảnh" thay đổi theo thời gian và họ đã chọn 35mm và Leica với "small camera, big vision". Vâng, đây là điểm mấu chốt. Vẫn thiết kế kinh điển, bảo thủ, ko thay đổi theo thời gian cộng thêm là "người phát mình ra thiết kế" và ... "may mắn".
    Có nhiều người có sức ảnh hưởng trong xã hội sử dụng, có nhiều câu truyện có liên quan đến nó. Vậy là nó có sức lan toả. Vô hình chung ... những người nói trên và những câu truyện nói trên đã làm 1 công cụ PR, Marketing quá tốt để tạo nên danh tiếng của nó.
    Dĩ nhiên, phải như thế nào những người nói trên mới sử dụng Leica. Thiết kế, độ chính xác, bền bỉ, chất lượng thấu kinh, blah blah blah ... Tuy nhiên, tất cả những thứ trên, các hãng khác đều có thể làm được ko chỉ riêng Leica có thể làm được. Ví dụ như Carl Zeiss về phạm vị sử dụng, độ ứng dụng của những thấu kính không thua kém gì, chất lượng thấu kính cũng ko thua kém gì và cái thực tế đấy cả thế giới cũng chứng minh. Cho nên, cũng không nên lấy cái điều đấy làm lý do để bảo là "Leica đẳng cấp".
    Leica được cho là đẳng cấp vì ... nó đã được "tôi luyện" qua thời gian, 1 kế hoạch phát triển sản phẩm tuyệt vời ( ở đây chỉ là tuyệt vời vì ngay bẩn thân hãng Leica cũng đã có lần ở trên bờ vực phá sản khi mà những dòng sản phẩm SLR, AF ra đời ) đi trước thời đại và may mắn.
    Đôi lời chia sẻ. ^___^